Kết quả tìm kiếm cho "Người Thầy giáo xưa và nay"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 1612
Chạm ngõ tháng Chạp, khi nhịp sống những ngày cận Tết bắt đầu hối hả, các thức quà truyền thống lại trở thành tâm điểm gợi nhắc hồn quê. Trong đó, đòn bánh tét không chỉ dừng lại ở một món ăn ngon mà đã hóa thành biểu tượng của sự đủ đầy và gắn kết. Từ hình ảnh bình dị nơi góc chợ thường nhật, bánh tét những ngày cuối năm bỗng trở thành lời hẹn ước đoàn viên, để rồi hễ “thấy bánh tét là thấy Tết”.
Với mỹ thuật, họa sĩ Lê Thư chọn con đường lặng lẽ, trung thành với hội họa hiện thực, trực họa và chất liệu sơn dầu để khám phá, gìn giữ và tôn vinh vẻ đẹp từ đời sống thường nhật. Từ những góc phố Hà Nội, căn bếp ấm mùa đông đến bản làng vùng cao phía bắc..., tranh của anh dường như đều chưng cất ánh sáng, ký ức và cảm xúc.
Trận chiến sông Như Nguyệt oai hùng của quân và dân Đại Việt chống quân Tống xâm lược cùng bài thơ thần “Nam quốc sơn hà” đã đi vào sử sách được gần 1 thiên niên kỷ, là niềm tự hào to lớn của các thế hệ người dân nước ta.
Nắng xuân bắt đầu rót mật trên đỉnh Mã Pì Lèng, đánh thức đất trời Lũng Cú trong sắc hồng dịu ngọt của hoa mai anh đào. Đứng giữa mây trời cực Bắc vào thời điểm này, lòng người dễ rơi vào một khoảng lặng bâng khuâng, nơi những cảm xúc hiện tại đan cài cùng ký ức, nơi niềm tin về một kỳ đại hội mới - Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng đang thắp lên những hy vọng rạng ngời như chính sắc hoa đang độ xuân thì.
Ở miền Tây, duy nhất An Giang là có núi non nằm xen lẫn với đồng bằng. Mỗi dãy núi đều gắn với những câu chuyện kỳ bí thời mở đất.
Không biết từ bao giờ, bánh quê trở thành một phần không thể thiếu trong đời sống ẩm thực của người dân. Những chiếc bánh quê dân dã, thơm ngon, béo ngậy, luôn làm nức lòng người thưởng thức.
Gió bấc luồn qua hẻm nhỏ, kéo theo mùi nhang trầm và tiếng rao đủ thứ hàng hóa chuẩn bị cho năm mới vọng từ đầu ngõ. Hơi thở của Tết nhoáng một cái đã ngập trong không khí. Vậy nhưng năm nay Lâm không cảm nhận được niềm hạnh phúc như mọi năm. Trong căn phòng trọ, Lâm ngồi bất động bên chiếc bàn gỗ cũ, trước mặt là một tờ giấy trắng. Lâm định viết thư tay cho ba - giống mọi năm - nhưng trái tim chợt nghẹn lại. Ba vừa mất cách nay ba tháng.
Cung đường từ trung tâm thành phố Huế ngược lên A Lưới trong một ngày cuối đông như dài hơn thường lệ. Mây bảng lảng quấn quanh những triền núi, sương giăng lối nhỏ, từng bản làng người Tà Ôi, Pa Cô, Cơ Tu thấp thoáng sau mầu xanh thẫm của đại ngàn Trường Sơn.
Những ngày này, khi Thủ đô Hà Nội và cả nước hướng về Đại hội XIV của Đảng, câu chuyện về tầm nhìn, bản lĩnh và lựa chọn chiến lược của đất nước lại được nhắc đến nhiều hơn. Không chỉ là những con số tăng trưởng hay những công trình hiện đại, mà là hành trình Việt Nam bước ra thế giới từ vùng trũng của cô lập, từ ánh mắt nghi ngại, trở thành điểm đến của niềm tin và hợp tác. Trong hành trình ấy, ngoại giao không đứng sau, mà giữ vai trò chiến lược đi trước, mở đường.
Danh hiệu Di sản văn hóa thế giới nếu được công nhận sẽ là niềm tự hào chung của tất cả chúng ta. Tuy nhiên, di sản chỉ bền khi người dân hiểu, gìn giữ và hưởng lợi đúng cách. Đường ra thế giới của Óc Eo - Ba Thê bắt đầu từ cách cộng đồng sống với di sản mỗi ngày.
Tết năm nào mẹ cũng gói bánh cho con cháu. Chỉ cần thấy nồi bánh chưng, bánh tét đặt bên bếp là biết Tết đã về.
Xuân Bính Ngọ 2026, giữa không gian linh thiêng của hồ Hoàn Kiếm và khu phố cổ Hà Nội, chương trình Tết Việt Tết Phố chính thức trở lại với quy mô mở rộng và cách tiếp cận giàu chiều sâu.